KHÔNG CÓ CÁI NÀO NÊN XEM LÀ DUY NHẤT, LÀ TẤT CẢ
KHÔNG CÓ CÁI NÀO NÊN XEM LÀ DUY NHẤT, LÀ TẤT CẢ.
>> Thà sống trong Quả xấu nhưng đừng sống với Nhân xấu.
>> Nên thiết tha với Nhân lành, nhưng không thiết tha với Quả lành (Quả lành tức là đẹp, sướng, chăn êm nệm ấm, quyền lực, giàu có,...).
Như vậy, tôi quay lại, lành lặn chưa chắc là Phúc.
Qua tới mặt tâm linh, tinh thần: Có Giới, có Thiền, ngay cả có Trí chưa chắc là Phúc.
Bởi vì, nền tảng của chúng ta là cái gì ?
▪︎ Bố thí cho nhiều mà Tà kiến,
▪︎ Bố thí cho nhiều mà Ngã mạn,
▪︎ Bố thí cho nhiều mà Ganh tỵ,... thì người đó chỉ là cái họa cho người khác.
Các vị thử tưởng tượng dùm tôi. Những người đàn bà được xem là đại Phúc trong lịch sử nhân loại, bà Nguyên Phi Ỷ Lan của Việt Nam, bà Từ Cung của Việt Nam, bà Katherine của Nga, Võ Hậu Từ Hy của Trung Quốc,... các vị dò lại dùm tôi đi, họ giàu, họ đẹp, họ có quyền lực, nhưng các vị coi Sở Hành của họ, hành trạng của họ không giống nhau. Nhớ nha.
Cho nên, nhiều khi cái nhan sắc, quyền lực nó là cái họa nhiều hơn là cái Phúc.
Đó là nói về Bố thí.
- Trì Giới cũng vậy.
Do sống gần bạn lành mà mình biết giữ Giới, nhưng mình không có trau dồi thêm Công Đức khác. Đời sau sanh ra, đẹp đẽ, quyền lực, mà thiếu Trí, thiếu Từ Tâm là ch.ết.
Các vị tưởng tượng một người đàn bà, đẹp, có quyền lực mà lại không có Trí Tuệ, không có Từ Tâm thì các vị có nghĩ đó là đại họa không ?
Nếu mà thằng vô danh nó lụm về nó cưới thì đỡ, đằng này ông sếp bự, ông vua, ông tướng, lãnh chúa, bá tước,... mà rước cái bà, đẹp, gia thế ngon lành, mà cái đầu không có Trí Tuệ, không có Từ Tâm, không nhân hậu thì có phải đại họa cho người khác không ...?
Như rất nhiều lần tôi nói.
Chư Thánh như Đức Phật, Ngài Xá Lợi Phất, đi bát vì lòng Đại Bi, thì ai cúng cái gì các Ngài cũng nhận, nhưng các Ngài thấy nhiều cái ê chề lắm.
Có nhiều đứa nó ra làm Phước mà nó nhân hậu, gốc nó là gốc lành, nhờ Công Đức cúng dường củ khoai, củ sắn này sau này nó thành Minh Quân, Thánh Chúa, giúp cho người ta biết là bao nhiêu.
Sau này nó đi xuất gia thành bậc danh Tăng, hoằng dương Chánh Pháp, phổ độ quần sanh, uy tín, năng lực, sung mãn, phong phú...
Nhưng có những người, khi họ ra cúng dường, Ngài liếc, Ngài nhìn Ngài thấy liền:
- Tên này, nhờ nó cúng dường củ sắn, củ khoai này, sau này nó thành tên Đại đế, quyền lực nghiêng trời mà Tâm cơ nó tệ lắm, rồi đây sẽ có bao nhiêu người sống trong đất nước của nó, đứa nào gian được thì gian, ác được thì ác, khổ được thì khổ,...
Ghê như vậy.
Ngài thấy có những người đem hoa cúng dường, Ngài biết, Tâm tánh này nè, mà cộng với Công Đức hôm nay, sau này nó sanh ra đời nó đẹp 1000 triệu kiếp luôn, đẹp lắm, cúng bông cho Phật, cho Thánh mà.
Mà với Tâm cơ của đứa này, cái đẹp của nó là cái họa cho người khác.
Nhưng mà giờ sao ? Vì lòng Đại Bi mà, phải nhận. Ngán lắm.
Cho nên,
▪︎ Về mặt sinh học, không bị tàn tật chưa chắc là Phúc.
▪︎ Về mặt tâm linh, tinh thần, bao nhiêu Công Đức, Đức lành, Hạnh lành, Đức tánh đều đáng tu học, nhưng không có cái nào nên xem
là DUY NHẤT, là TẤT CẢ,
Chuyện đó TUYỆT ĐỐI KHÔNG NÊN.
Đức lành nào, Đức tánh nào cũng nên tài bồi, vun xới, nên rất là nên, tuyệt đối nên, bắt buộc phải.
Nhưng không có một Hạnh Lành, Đức Tánh nào mà mình xem là tất cả, là duy nhất, là tuyệt đối, là đại diện cho những thứ còn lại,... là vô cùng nguy hiểm.
Sư Toại Khanh.
Comments
Post a Comment