Đỉnh cao của giải thoát
#u tịch – Phật học – hiện sinh # Giác Ngộ Phật Đạo: Khi Bọt Biển Tan Về Với Biển Cả Có một nỗi mệt rất sâu trong kiếp người. Không phải chỉ là mệt vì công việc, vì cơm áo, vì tình yêu, vì thất bại, vì những cuộc chia ly. Đó là nỗi mệt của một dòng tồn tại cứ tiếp tục bị đẩy đi trong luân hồi: sinh ra, lớn lên, khao khát, bám víu, mất mát, già yếu, chết đi, rồi lại tiếp tục trôi dạt trong một hình hài khác, một hoàn cảnh khác, một mê lộ khác. Phật pháp nhìn đời sống không chỉ như một đoạn đường từ lúc sinh đến lúc chết. Phật pháp nhìn đời sống như một dòng tiếp nối của nghiệp, ái, thủ, hữu. Khi còn vô minh, còn tham ái, còn chấp ngã, thì dòng ấy còn tiếp tục vận hành. Cái này có nên cái kia có. Cái này sinh nên cái kia sinh. Vì còn khát ái nên còn thủ. Vì còn thủ nên còn hữu. Vì còn hữu nên còn sinh. Vì còn sinh nên còn già, bệnh, chết, sầu, bi, khổ, ưu, não. Trong cái nhìn đó, giải thoát không phải là được ban thưởng một thiên đường vĩnh viễn. Cũng không phải là linh hồn cá nhân ...